Life Stories My stories Quá Trẻ Để Chết

Sự đổ vỡ dạy cho tôi những gì?

By on April 30, 2015

DinhHang.com – Những điều tôi học được từ sự đổ vỡ đơn giản chỉ là: trong cuộc đời, có những thứ buộc phải vỡ tan tành để những thứ vẹn nguyên và viên mãn hơn đến tiếp sau đó. Chẳng có sai lầm nào là sai lầm nếu từ đó bạn học được những bài học để trưởng thành. 

Người chọn ở lại sẽ ở lại. Người muốn ra đi sẽ ra đi. Mỗi người đến trong cuộc đời ta đều để đóng một vai trò nào đó, dạy ta một bài học nào đó. Khi vai trò ấy kết thúc, họ sẽ bước ra khỏi cuộc đời ta. Mọi sự níu kéo trong thương đau, nuối tiếc sẽ là vô ích. Mọi sự dằn vặt, bào chữa, đổ lỗi sẽ là không cần thiết. Bởi nếu muốn ở lại, người ta đã không chọn ra đi.

Mỗi người đi cùng ta một đoạn đường đời, dài hay ngắn không biết trước được. Đừng cho điều gì là mãi mãi. Ở khúc cuối đoạn đường với người này sẽ là một người khác đang đợi để cùng mình đi tiếp. Đôi khi ta phải đi với chính mình cho đến khi sẵn sàng để gặp người tiếp sau.

Nếu không ra đi khỏi một mối quan hệ đang chết dần chết mòn, bạn không cho mình cơ hội được hạnh phúc. Bởi bạn sợ hãi với ý nghĩ rằng mình không xứng đáng được yêu, được trân trọng hơn bởi một người khác.

Sống trong hiện tại, trân trọng từng khoảnh khắc. Không có nỗi đau khổ nào kéo dài mãi một đời, cũng chẳng có niềm hạnh phúc nào tồn tại mãi mãi. Nếu không trân trọng những phút giây hiện tại đang có, bạn sẽ chỉ mãi đắm chìm trong quá khứ đã qua không bao giờ thay đổi được, hoặc lo lắng cho những điều chưa chắc sẽ xảy ra trong tương lai.

Những điều tốt đẹp kết thúc để cho những điều tốt đẹp hơn sẽ đến sau đó, miễn là ta đủ kiên nhẫn chờ đợi chúng. Vì cuộc đời còn bao nhiêu điều đẹp đẽ mà ta chưa thấy hết được. Những thứ ấy chỉ đến khi người ta mở rộng tâm hồn, tìm kiếm và chờ đón.

Hạnh phúc của bạn đến từ bên trong, do chính bạn xây dựng. Hạnh phúc của một người không bao giờ được xây dựng trên nền tảng một người đàn ông/phụ nữ. Một người hạnh phúc như ly nước đầy. Nếu có thêm hạnh phúc cũng chỉ để tràn ra khỏi ly. Trước khi có ý định gắn bó với một ai đó, hãy nhớ họ cũng chỉ là phần nước tràn ra khỏi ly. Không có chuyện không có người đó mà bạn không sống nổi. Đừng bấu víu vào thứ hạnh phúc mà ai khác mang lại. Đừng để một ngày chính người đó hất hết ly nước hạnh phúc của bạn đi, rồi lúc đó bạn trở thành kẻ trắng tay.

Bạn chỉ có thể yêu thương người khác như chính cách bạn yêu thương mình. “Hy sinh” thoạt nghe là một từ đầy cao cả. Nhưng sự thật là chẳng ai lại có thể yêu một người không biết yêu chính bản thân mình, lo cho chính mình và sống cuộc đời của chính mình.

Yêu người sẽ yêu chính con người thực sự của bạn. Vì bạn luôn xứng đáng có được một ai đó biết trân trọng bạn, chấp nhận con người bạn như vốn dĩ những gì bạn có. Hãy tin rằng người dám đi với bạn đến cuối cuộc đời vẫn ở đâu đó ngoài kia, và bạn chỉ đang trên con đường để đến với người ấy.

Giảng hòa với quá khứ là cách vững chãi nhất để bước vào tương lai. Hãy tôn trọng và cám ơn quá khứ. Bởi mỗi viên gạch quá khứ đều xây nên con đường bạn đang đi hôm nay. Hãy cám ơn tất cả những người đã đến và đi, hoặc chọn ở lại với cuộc đời bạn, dù họ đến để xé toạc tim bạn ra hay khiến cho cuộc đời bạn tốt đẹp hơn.

Cuộc đời ai cũng được tạo nên bằng những lựa chọn. Bạn luôn luôn có quyền lựa chọn, quan trọng là lựa chọn đó tốt hay xấu mà thôi. Tôi không chọn cách những nghịch cảnh đến với mình, tôi cũng không chọn cách để cho những đòn đau đánh mình đến gục. Nhưng, Tôi chọn tự chữa lành cho mình trước khi chờ thời gian nhúng đôi tay vô vọng của nó vào cuộc đời tôi. Tôi chọn đứng lên thay vì nằm đó chết. Tôi chọn niềm vui và tiếng cười, thay vì bi kịch và nước mắt.

Học cách mỉm cười từ trong đớn đau, nhìn vào mặt tích cực của cuộc sống. Có những chuyện buồn bã xảy ra trong cuộc đời mà người ta chỉ muốn nhét nó vào ngăn cuối cùng của chiếc hộp đựng ký ức, vặn khoá thật chặt và mong chờ thời gian khiến mình lãng quên. Nhưng có đôi khi người ta bắt buộc phải mở chiếc hộp ấy ra và đối mặt với chúng một lần nữa. Những nỗi buồn đau, oán giận, nỗi thất vọng, tiếc nuối…có thể dồn bạn vào chân tường và bạn ngạc nhiên thấy mình đứng im chịu trận như một kẻ thua cuộc. Nhưng thời khắc trời tối đen nhất chính là trước lúc bình minh. Kiên nhẫn, tự chủ, hướng đến mặt tích cực, tin vào điều tốt đẹp sẽ đến.

Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn cả. Tôi nghĩ ở ngoài kia, giữa hàng tỉ con người trên hành tinh này, nỗi đau là thứ rất thật mà bất cứ ai trong chúng ta cũng đã từng một lần mang theo bên người. Hơn ai hết, chúng ta biết rằng rồi cũng đến một ngày nỗi đau ấy sẽ nhẹ nhàng ra đi như cơn gió luồn qua ô cửa sổ một sớm tinh sương.

Nhưng cũng hơn ai hết, chúng ta chỉ không biết sớm tinh sương ấy sẽ đến khi nào. Giống như bạn bị bỏ lại nơi sân ga một đêm vắng lặng, khi chuyến tàu đáng lẽ phải lên đã chuyển bánh đi mất trên đường ray cuộc đời, mà bạn không hề có ý niệm về chuyến tàu kế tiếp sẽ đến lúc nào. Bạn loay hoay giữa khoảng thời gian vô định ấy, hoàn toàn bất lực chờ một tiếng còi tàu. Sau rốt tôi hiểu ra rằng chuyến tàu kế tiếp đến nhanh hay chậm thực ra phụ thuộc vào chính mình, vào việc mình sẽ làm gì trước khi nó đến, và vào việc mình có giữ được niềm hy vọng rằng nó sẽ đến hay không./.

Đinh Hằng

Trích cuốn sách “Quá trẻ để chết: Hành trình nước Mỹ.” 

>>>>>>>Mua “QUÁ TRẺ ĐỂ CHẾT” trên Tiki: nhấn VÀO ĐÂY

 

TAGS
RELATED POSTS
  • Thanh Lam

    Đọc đoạn kết trong bài này của chị làm em nhớ đến hôm bị lỡ chuyến bay về Paris ở Tây Ban Nha. Một chút sợ hãi và vài giọt nước mắt đã rơi. Nhưng bây giờ nó lại trở thành kỉ niệm rất vui và đáng nhớ của em. Và đúng như chị viết, thực sự có không ít lựa chọn cho chuyến tàu tiêp theo. Tất cả là do mình quyết định. Và quan trọng hơn là mình làm gì trong khoảng thời gian chờ đợi đó để biến nó thành một điều gì đó ý nghĩa. Cuối cùng, em lại thấy vui vì lỡ chuyến bay đó vì có điều để chia sẻ với chị bây giờ, hihi