By on June 21, 2014

DinhHang.com – Vậy là thành phố này đã là nhà của anh đến ngày thứ 13, và sẽ là nơi bao dung thân anh cho đến khi năm 2014 nhảy xổ đến vào nói “Hola” (Xin chào).

 >> Đi để làm cái quái gì?

>> Từ Yangon bụi bặm đến Habana cũ kỹ

>> Vì sao nên yêu một cô gái có hình xăm?

>> Bí quyết du lịch cho cặp đôi yêu nhau

Anh bon chen xã hội đen ở trung tâm Habana

Anh bon chen xã hội đen ở trung tâm Habana

Lúc phải mất cả ngày trời đi đi lại lại lo giấy tờ, rồi đối đầu với các chị hải quan Cuba cứng nhắc y như dịch vụ hành (là) chính ở Việt Nam, anh vẫn không hiểu sao mình lại kiên nhẫn đến thế để ở lại đây thêm một tháng nữa.

Việc đầu tiên khi đến Habana là phải…tập phát âm cái tên này cho chính xác. OK, đơn giản thôi, là “a-ba-na” nhé, chứ không có thành phố nào nằm giữa biển Caribbean mà tên là “ha-va-na” đâu.

Nếu bạn có ý định đến đây thăm thú thì tốt nhất là nên đọc cho đúng tên của nó đi, trước khi dân bản địa chúng nó cười cho vào mũi ý.

Nói thì cho oai thế, chứ sau hai tháng đi zòng zòng Mexico và Cuba, tiếng Tây Ban Nha của anh có thể vinh dự được xếp vào hàng…cùi bắp.

Nhưng ít nhất là cho đến giờ phút này, khi ra đường, anh biết nhìn biển báo mà…dừng, biết đi đến góc đường Reina-Rayo để gọi anh bán hàng, kêu “Anh ơi, một cái bánh Pizza và một ly nước ép xoài” (Anh nói bằng tiếng Tây Ban Nha đấy nhé) sau đấy nghe ảnh nói giá rồi móc tiền ra trả, đặc biệt nhất là đi đến đâu mà có chú Cuba nào định ép giá anh khi mua trái cây/rau/thuốc lá, là biết trả lời ngay rằng “Yo soy bonita pero no estupida” (Anh đẹp chứ anh đâu có ngu)

Habana với anh là đẹp cực kỳ, cái đẹp không phải nhìn một phát là thấy ngay.

Habana với anh là đẹp cực kỳ, cái đẹp không phải nhìn một phát là thấy ngay.

Anh thích Habana. Khi mới đến đây, anh cảm thấy cứ như thể kiếp trước mình sinh ra ở thành phố này hay sao đó.

Anh đang sống trên tầng ba, trong một căn hộ chung cư xây từ thời thực dân ở Habana Vieja (đọc là “a-ba-na bi-ê-hà”, nghĩa là “Old Havana” nhé).

Ở khu này thích lắm. Dù cái nhà nào nhìn bên ngoài cũng cũ kĩ, dơ dáy (vì khói xe và rêu) và…nghèo (thì có tiền đâu mà sơn với sửa) nhưng với anh, chúng là cả một kho báu kiến trúc đấy.

Đừng coi thường nhé, dưới một ban công chăng đầy dây phơi quần áo đôi khi là dãy tượng đầu người đẹp mỹ miều đấy.

Chỗ anh thích thứ hai là tiệm Pastelería Francesa, nằm dưới tầng trệt giữa hai khách sạn đến mấy cái sao Inglaterra và Telégrafo, nhưng giá cà phê và bánh ngọt thì vừa phải đến hãi hùng.

Anh hay ngồi đây đốt thuốc, uống cà phê và ăn bánh. Hễ hôm nào anh ngồi một mình, là y như rằng lại có một chú Cuba ngồi cái bàn nào gần đấy nháy mắt với anh, hoặc đi ngang qua anh khen “Bonita” (nghe riết phát mệt)

Ở Habana, anh chả bao giờ phải vội (trừ khi phải sang ngang đường và một chiếc xe hiệu Chevrolet đang lao ngược lại phía anh. Nếu anh hành xử theo thói quen như ở Mỹ là đợi nó dừng cho mình qua đường, thì đảm bảo hôm sau Đại sứ quán Việt Nam ở Habana có việc phải làm với xác của anh ngay.)

Những chiếc taxi trên 50 năm tuổi này là “đặc sản” của thủ đô Havana.

Những chiếc taxi trên 50 năm tuổi này là “đặc sản” của thủ đô Havana.

Ở Habana, anh quay trở lại với việc giặt đồ bằng tay (hôm nào lười quá thể thì đi ra tiệm giặt xếp hàng), gọi bằng điện thoại công cộng và dùng hộp quẹt mỗi khi muốn châm lửa cho cái bếp gas để nấu ăn. (Này nhé, đừng có mà chê Cuba nghèo, nghèo mà người ta có hẳn đường ống dẫn gas dù đây là căn chung cư ngót nghét cả trăm năm tuổi rồi đấy.)

Cái thành phố này đầy bụi và khói. Bệnh xoang của anh tái phát nghiêm trọng từ ngày đến đây. Bạn anh bảo đến Cuba y kiểu đi vào viện bảo tàng, đi xem mấy thứ mà giờ đố tìm thấy nơi nào khác trên thế giới.

Vấn đề là cái bảo tàng này mở cửa 24/24 và…đầy trên đường, không mất công tìm mới thấy. Nào là mấy chiếc xe cổ lỗ sĩ mà giờ tân trang lại buôn sang Mỹ bán có khi phải kiếm được cỡ triệu USD, rồi mấy cái cửa hàng Nhà nước bán giá đắt cắt cổ mà dân tình cứ phải ngó nghiêng thèm thuồng.

Mỗi ngày đi vào Habana Vieja chơi, anh đều phải dừng lại chỗ này, ngắm nghía một tí hoặc có khi ngồi cả giờ đồng hồ. Nhà thờ Habana, một trong những kiến trúc đẹp nhất thành phố.

Mỗi ngày đi vào Habana Vieja chơi, anh đều phải dừng lại chỗ này, ngắm nghía một tí hoặc có khi ngồi cả giờ đồng hồ. Nhà thờ Habana, một trong những kiến trúc đẹp nhất thành phố.

Rồi vui nhất là màn dùng internet: mỗi lần muốn lên mạng, anh phải đi bộ nửa tiếng ra cái văn phòng viễn thông Etecsa ở Habana Vieja, hôm nào hên thì chờ nửa tiếng, xui thì chờ cả tiếng đồng hồ ngoài cửa.

Đến lượt, anh hiên ngang đi vô, giơ hộ chiếu ra cho nàng phụ nữ xinh đẹp phía sau quầy bán cho anh cái card dùng net một tiếng với giá $4,5, sau khi ghi lại toàn bộ thông tin cá nhân của anh để tiện theo dõi.

Đừng hy vọng bạn có tự do internet ở đây, khi toàn bộ lịch sử truy cập của bạn được ghi lại sau khi đăng nhập trên hệ thống máy bằng username và password trên card.

Văn phòng nằm ngay giữa trung tâm thành phố mà chỉ có 9 máy tính. 8:30 am mở cửa, 7:00 pm là đuổi khách về hết, miễn dây dưa.

Điều thú vị nhất ở đất nước này là sự tồn tại của hai loại tiền khác nhau, tất cả đều từ Cuba mà ra cả. Một là tiền Pesos Convertibles (CUC), hai là Cuban Pesos (CUP), 1 CUC = 24 Cuban Pesos.

Đây cũng là chỗ anh rất thích nè, pháo đài bên kia vịnh La Habana ngắm hoàng hôn đẹp lắm.

Đây cũng là chỗ anh rất thích nè, pháo đài bên kia vịnh La Habana ngắm hoàng hôn đẹp lắm.

Sự tích ra đời tiền CUC thì anh không rành tường tận, nhưng chung quy cũng chỉ vì Cuba hổng thích tiền USD (nên 1 CUC mới đắt hơn cả 1 USD và đừng có ngu mà vác USD đến Cuba, nếu không muốn bị ngân hàng nó trấn lột 10% lúc đổi.)

Về lý thuyết, tiền CUC là để dành cho các thể loại tư bản giãy chết, khách du lịch đến Cuba. Còn tiền Peso là dành cho dân thường mua bán thông thương (Nghĩ coi lương tháng 15 CUC thì làm sao đi nổi cuốc taxi từ sân bay về thành phố dành cho dân du lịch là 20 CUC?) Nhưng trên thực tế, chỉ có những con gà mới để bị chém đứt cổ bằng việc đi khắp Cuba và rải tiền CUC.

Ngày đầu đến Cuba, anh xông ngay ra Cadeca đổi tiền CUC sang Peso (ngân hàng nó chỉ đổi cho khách du lịch sang CUC thôi), sau đấy anh tỉnh ruồi đi chợ mua thức ăn về nấu (thỉnh thoảng anh còn được người ta cho túi miễn phí vì anh đẹp quá ), đi mua bánh Pizza ngoài đường với giá 10 pesos (8.400 VND), ăn kem giá 3 pesos (2.500 VND) và đi xe bus giá 40 cents, uống cà phê giá 45 cents (cái này lẻ quá anh lười đổi qua VND).

Trong khi ấy, các bạn gà tư bản giãy chết ăn bánh Pizza trong nhà hàng giá 6 CUC ($6), ăn kem Coppelia đắt cắt cổ giá 2,5 CUC, đi taxi chém từng cây số và uống cà phê gía 1 CUC.

Thấy anh tài chưa?

Hỏi sao anh không thích Habana.

(Nhớ phải đọc là “a-ba-na” đấy nhé.)

Habana Vieja, Cuba 1/12/2013

Đinh Hằng

 >> Đi để làm cái quái gì?

>> Từ Yangon bụi bặm đến Habana cũ kỹ

>> Vì sao nên yêu một cô gái có hình xăm?

>> Bí quyết du lịch cho cặp đôi yêu nhau

Bài không đăng báo nào hết nhưng nếu bạn sao chép mà chưa hề có sự đồng ý của tác giả được coi là hành động ăn cắp trắng trợn. Xin gửi đến những người làm việc đó sự khinh thường sâu sắc.

TAGS
RELATED POSTS
  • Nam River

    Hằng ơi, cho mình hỏi. Có phải người Việt Nam được phép đổi và tiêu Cuba Peso như người Cuba không? Bạn confirm giúp mình thông tin nhé. Mình cũng định đi Cuba vào tháng 11 năm nay.

    • dinhhang

      Hi bạn, người nào cũng được đổi tiền Cuban Pesos nên bạn khỏi lo nhé

  • Steymars

    đang đọc đoạn trên “không có thành phố nào nằm giữa biển Caribbean mà tên là “ha-va-na” đâu” thì đọc ngay cái dòng chú thích của tấm ảnh thứ 3 “Những chiếc taxi trên 50 năm tuổi này là “đặc sản” của thủ đô Havana” =)) Ko bik anh cố tình hay ko cơ mà bùn cười quá

    • dinhhang

      Cố tình đấy. Hình đấy dùng cho báo chính thống, viết Habana không ai hiểu nên phải viết Havana.