Asia Burma - Myanmar

Giấc mơ hoang đường ở Bagan

By on May 31, 2013

DinhHang.com – Những điều mộng mị hoang đường nhất đều có thể tìm thấy ở đây, trên cánh đồng của buổi bình minh vừa trồi lên phía bên kia trời.

>> Cơn sốt Myanmar

>> Trốn rét ở nơi thấp nhất bề mặt Trái Đất

>> Thành phố chết trong lòng núi đá 

Những chiếc kinh khí cầu chở khách du lịch du ngoạn Bagan trên không trong buổi bình minh sớm mai.

Năm giờ rưỡi một sáng tháng ba ở vùng đất phía bắc Myanmar, con đường chính lát nhựa dẫn từ Nyaung U đến Bagan vẫn chìm trong bóng tối. Ánh trăng còn lưu luyến bầu trời chưa muốn đi.

Bản hòa âm của buổi chạng vạng trên cánh đồng này là tiếng gà vẳng lên từ đâu đó, cùng với tiếng một vài chiếc xe máy lướt đi trong màn đêm và tiếng rất khẽ vó ngựa lọc cọc rồi nhanh chóng mất hút giữa dải đường yên tĩnh.

Những âm thanh chộn rộn mà khẽ khàng ấy không đủ làm náo động thứ bóng tối đặc quánh lưu cữu trên dải đồng hoang khô cằn Bagan, nhưng đủ để nhắc một kẻ đang hối hả săn tìm bình minh như tôi nhấn chân liên tục trên chiếc pê đan xe đạp.

Chùa Shwesandaw ắt hẳn là một trong những nơi lý tưởng nhất để nhìn một ngày mới hiện diện giữa hơn 3.000 đỉnh tháp ở Bagan.

Những bậc thang hẹp và dốc đưa bạn lên tầng trên cùng của ngôi chùa, cũng là nơi bình minh sẽ ghé đến đầu tiên với cái nhìn đầy mê hoặc. Trên dải chân trời mịn như nhung, những tia nắng đầu tiên của ngày đang mải miết đan quyện vào làn sương sớm.

Mặt trời khi ấy chỉ như hòn lửa đỏ trồi lên khỏi một vùng mênh mông mờ ảo, quệt lên nền trời thứ phớt hồng như đôi má cô thiếu nữ ngày đông.

Bắt đầu từ thời khắc ấy, khoảng không lớn rộng phía trên Bagan chuyển mình dịu dàng trong một chu trình kỳ diệu. 

Phía trên lớp phấn hồng, bình minh thả xuống những sắc cam ánh mật ngọt ngào, chiếu sáng ngôi đền lớn nhất Bagan Dhammayangyi trong sắc vàng tỏa rạng.

Và khi người ta chưa kịp nhận ra sự chuyển mình thầm lặng ấy, màu vàng tinh khôi của buổi sáng nguyên sơ đã kịp trùm lên dải đồng hoang khô cằn, họa Bagan hệt như xứ sở miền miên viễn.

Những điều khiến Bagan đặc biệt hơn hết thảy, là bất chợt trên bức nền huyễn hoặc ấy, những đỉnh tháp trùng điệp hiện ra một cách đầy bí ẩn giữa cánh đồng ngút ngàn cây và sương. 

Một nhóm ni cô tụng kinh trên đỉnh ngôi chùa Pyathada trước hoàng hôn.

Ở cái khoảnh khắc Mặt Trời đẩy sức nóng lên phía lưng trời, hàng ngàn đỉnh chóp nhọn hoắt của Bagan cũng như vươn lên mãi trong một cuộc hồi sinh từ đêm đen thăm thẳm.

Không rõ những ngọn tháp ấy thì thầm với nhau điều gì, mà Bagan như tỉnh giấc mộng vàng, rũ hết bóng tối và ánh lên niềm hân hoan ngày mới.

Có hai khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày tại Bagan. Đó là khi cả cánh đồng thức giấc trong ánh lấp lánh của bình minh, và khi hàng ngàn ngôi đền chùa khép lại trong giấc ngủ sâu cuối ngày.

Đã trót phải lòng với Bagan, thì chẳng ai ngại gì chuyện dậy thật sớm để nhìn Bagan tỉnh giấc, rồi loanh quanh cả ngày trong cơn nóng hầm hập giữa những đường mòn đầy cát để thăm viếng các ngôi đền.

Dù có mệt thế nào, cũng chẳng ai bỏ qua giây phút chào tạm biệt khi hoàng hôn đến, trước khi Bagan vùi vào lòng đêm.

Bagan trong những tia nắng rạng rỡ đầu ngày.

Bagan, cánh đồng nằm bên dòng sông Ayeyarwady là câu chuyện bất tận về những ngày vàng son của một vùng đất. Dải đất khô cằn này đã từng là kinh đô của nhiều vương triều, và là trung tâm Phật giáo của đất nước Myanmar. 

Vào thời cực thịnh từ thế kỷ XI đến thế kỷ XIII, người ta ước tính có đến hơn 10.000 các công trình tôn giáo được xây dựng trên mảnh đất này. Tiếc rằng thời gian và những trận động đất dữ dội rung chuyển cả một vùng đã phá hủy phần lớn chúng.

Tuy vậy, những gì còn lại ngày nay ở Bagan vẫn đủ khiến người khác choáng ngợp. Thật may mắn khi du khách vẫn còn cơ hội được chiêm ngưỡng Ananda, kiệt tác mang phong cách kiến trúc Mon, nhìn đỉnh tháp của ngôi đền cao nhất Thatbyinnyu in hằn trên nền trời, hay bước vào ngôi chùa cổ xưa nhất Bagan có cái tên Shwezigon.

Nhưng điều tuyệt vời nhất có thể làm ở đây, là chọn cho mình một góc nhỏ ở tầng trên cùng ngôi đền nào đó, để ngắm nhìn thứ bình minh hay hoàng hôn đẹp nhất xứ sở.

Khoảnh khắc ấy đôi khi có thể bị làm phiền bởi hàng trăm kẻ lữ hành, song không ai hối tiếc đã bỏ công sức leo lên những “đài quan sát”. Bởi cánh đồng Bagan trải rộng mênh mông trong ánh vàng huyền hoặc dễ khiến người ta nhầm tưởng mình đang ở trong một mộng tưởng hoang đường.

Cả khi bạn đã rời Bagan, giấc mơ bất tận về những đỉnh tháp vẫn còn kể những câu chuyện dài không có hồi kết.

Hai chú tiểu đang chuẩn bị bữa cơm trưa từ thức ăn khất thực.

 

Đến Bagan:

– Để bay đến Myanmar, khách du lịch Việt có thể chọn đường bay thẳng với Vietnam Airlines, hoặc bay với một chặng dừng với Air Asia, Thai Airways, …

– Từ cố đô Yangon hay thành phố Mandalay, có thể đến Bagan bằng nhiều phương tiện khác nhau như máy bay, tàu hỏa, xe buýt, thuyền. Các hãng hàng không phục vụ đường bay đến Bagan là: Air Bagan, Air KBZ, Myanma Airways hay Air Mandalay…

– Phần lớn khách du lịch chọn nơi cư trú tại thị trấn Nyaung U, nơi cung cấp cơ sở hạ tầng du lịch tuy còn thô sơ song có vị trí thuận lợi do nằm ngay cạnh Bagan. Để tham quan một số công trình đặc biệt tại đây, khách du lịch phải mua vé có giá 10 USD hoặc 10 Euro. Tuy nhiên, rất ít khi có người kiểm tra vé.

Đinh Hằng

***

Bài đã đăng trên báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần ngày 31/5/2013.

***

Mọi sự sao chép bài viết từ các trang cá nhân của Đinh Hằng mà chưa hề có sự đồng ý của tác giả được coi là hành động ăn cắp trắng trợn. Xin gửi đến những người làm việc đó sự khinh thường sâu sắc.

TAGS
RELATED POSTS
  • An Vietnam

    Đọc những câu văn vẻ hoa mỹ tài tình chắc hẳn ai cũng nghĩ Hằng là một cô gái dịu dàng, nữ tính, có một trái tim nồng ấm, khác với một cô gái thích đi du lịch bụi một mình.

    • dinhhang

      Cám ơn lời khen của chị. Thực ra chính vì người ta luôn nghĩ gái đi bụi một mình là gái rất gấu, nên người ta mới ngạc nhiên khi nhìn thấy một khía cạnh khác của em thôi. Em là người viết (writer), em có thể viết theo nhiều cách khác nhau, nhưng nói chung, văn vẫn là người, người sao thì văn vậy.

      Nên sẽ là lầm tưởng rất lớn nếu người ta nghĩ con gái đi bụi một mình thì khô khan và…rất gấu :))

      • An Vietnam

        Đúng vậy. Văn là người, văn là đời. Hi vọng Hằng luôn khỏe mạnh, lạc quan, yêu đời như bây giờ và có nhiều chuyến đi hơn nữa.

        • dinhhang

          Xin cám ơn chị.

  • Long Long Journey

    Hằng có thể viết nhiều hơn về con người được không..cảnh vật và con người trong cảm nhận của bạn, điều đó hẳn sẽ rất tuyệt :))