Americas Journey USA

Đánh rơi trái tim ở San Francisco

By on December 22, 2015

DinhHang.com – “Cậu biết đấy, trái tim tôi đã thuộc về nơi này, mãi mãi đắm chìm trong đôi mắt màu xanh lục của cậu.” Tôi viết cho chàng trai có đôi mắt xanh thẳm của mặt hồ mùa thu chiều lặng sóng, nhắc mình về những ngày đẹp đẽ nhất ở San Francisco.

Tôi đến San Francisco một chiều mùa thu mới chớm, sau gần sáu tháng ròng rã trên những con đường của bờ Đông, miền Trung Tây, niềm Nam rồi bờ Tây nước Mỹ.

Ở đoạn cuối cuộc hành trình, tôi không trông đợi gì nhiều ngoài một tuần chậm rãi ở xứ sở những ngọn đồi nối nhau mờ ảo hiện lên trong màn sương mù.

Một ngày nghĩ lại, tình yêu hay những điều vui sướng nhất cuộc đời vẫn thường đến theo cách như vậy. Khi bạn ngưng tìm kiếm, chúng tự khắc sẽ đến, tình cờ mà như là đã chờ đợi bạn từ lâu lắm rồi.

Ở thành phố bên bờ vịnh ấy, tình yêu đến với tôi dịu dàng như cơn gió se lạnh vẫn lướt qua những đám cỏ trên đỉnh đồi công viên Dolores, nơi chúng tôi đứng dưới bầu trời sao và trao nhau nụ hôn một đêm mùa thu yên tĩnh.

Và cả ngay khi tôi đã xa San Francisco hàng trăm ngàn dặm, nỗi nhớ về thành phố sương vẫn cứ dài bất tận như những ngọn đồi ngả vào nhau lên đến trời sao.

Khi thốt lên “tôi đã đánh rơi mất trái tim mình ở San Francisco mất rồi”, tôi không hề biết có một bài hát nổi tiếng về thành phố này có cái tên “I Left My Heart in San Francisco” (Tôi đã để quên trái tim mình lại San Francisco).

Giọng hát trầm ấm và mê mải của Tony Bennett cất lên trong một ngày nhiều mây ở nơi nào đó cũng đủ để gợi về những rung cảm tinh khôi và nồng nàn nhất cho một người đã lỡ yêu San Francisco.

Hoá ra tôi không phải là người duy nhất mang trái tim mình đến đây, để rồi sau đó vấn vương mãi và cuối cùng chẳng thể ra về với trái tim vẹn nguyên như khi đến.

Tôi đã từng hỏi mình nhiều lần, điều gì ở San Francisco khiến cho tôi yêu đến dại cả tâm hồn?

Ồ, tôi có thể viện đủ lí do, rằng những con hẻm nhỏ chứa đựng kho báu của cả một thế giới đầy màu sắc những bức tranh tường, rằng những cầu tàu nhộn nhịp lấp lánh đầy cuộc vui, rằng Cổng Vàng đã đánh cắp cả chiều nắng rực rỡ của tôi cho một buổi đi bộ băng ngang cây cầu….

Nhưng sau rốt, tôi nhận ra những lí do ấy chỉ là cái cớ để tôi nhớ và yêu San Francisco. Tình yêu ấy đến tự khi nào, tôi chẳng biết.

Chỉ biết rằng nó tinh khôi như đoá hồng trắng tôi đã mua trong một tiệm hoa nhỏ trên đường số 16 chiều ấy, nồng nàn như ráng trời lặn đỏ sau đỉnh Marin, và tự nhiên như hơi thở những ngày mùa thu se lạnh.

San Francisco màu gì?

Thành phố sương mù ấy tưởng như có thể nắm trong lòng bàn tay, mà đôi khi lại mênh mông đến vô cùng.

Tôi không có ý định và dĩ nhiên chẳng thể hoạ San Francisco chỉ bằng chừng đó nét sơ sài.

San Francisco là những dãy phố nhà cổ đứng dựa vào nhau mà buổi chiều đi bộ quanh chúng thôi đã là cả một niềm vui thú.

San Francisco là gió trời lồng lộng trên nền của bầu trời xanh điểm chút sương lãng đãng còn giăng mắc trên đỉnh cầu Bay Bridge.

San Francisco còn là tiếng leng keng tàu điện một chiều ngược dốc California, nghĩ mình đang đi về một cõi xa xăm nào đó.

Mỗi khi ngồi ở quán cà phê Ritual trên đường Valencia, nhấp vị latte rang xay vừa độ ánh lên màu nâu hổ phách, tôi vẫn thường tự hỏi nếu là hoạ sĩ, tôi sẽ chọn màu gì để vẽ San Francisco?

Đó có thể là màu cam ánh đỏ của cầu Cổng Vàng, màu trắng đục của những dải sương mù bay la đà trên thành phố, màu xanh biếc của biển và trời xô vào nhau ở cuối chân trời.

Nhưng dù chọn màu gì, San Francisco trong tôi luôn luôn là màu xanh lục của đôi mắt người tôi yêu đến mê mải.

Tranh vẽ trên tường khổ lớn thế này có thể tìm thấy khắp nơi ở San Francisco.

Ở San Francisco, tôi đã lần đầu cùng ngồi với một chàng trai Pháp trong tiệm ăn Việt Nam, nói cho cậu nghe về sự khác biệt giữa phở và bún, rồi nhìn cậu ăn ngon lành thứ nước mắm mà chỉ ngửi thôi nhiều người phương Tây đã ngại.

Lần đầu tiên trong đời, chàng trai đến từ Paris ấy nếm món thịt kho tôi nấu và biết rằng dừa tươi và nước mắm có thể khiến món ăn đậm đà đến thế nào.

Cũng chàng trai ấy đã uống cùng tôi thứ trà nóng hổi đêm trăng tròn vành vạnh,rồi nhón một miếng bánh Trung Thu lúc trời bên ngoài chỉ còn 15 độ C.

Ở cách xa nhà mình nửa vòng Trái Đất, San Francisco đã sưởi ấm trái tim tôi bằng những điều giản dị như thế.

Chàng trai Pháp ấy yêu San Francisco bằng tình yêu mà cậu dành cho quê hương thứ hai của mình. Còn tôi yêu San Francisco bằng thứ tình yêu tự nhiên như những cơn gió mùa thu vẫn lùa về thành phố mỗi chiều đầy nắng.

Và như Tony Bennett vẫn hát bằng giọng mê mải, tôi biết chắc mình đã đánh rơi trái tim đâu đó giữa những ngọn đồi của thành phố đầy sương này.

San Francisco…

Một trong những biệt danh nổi tiếng của San Francisco là “Thành phố sương mù”, do đặc điểm địa lý khá đặc biệt của thành phố. 

Bao quanh ba phía là nước biển, khí hậu San Francisco bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi những dòng hải lưu đến từ Thái Bình Dương. 

Chính đại dương này đã cung cấp độ ẩm không khí và nhiệt độ để hình thành nên sương mù hay các vùng mây tầng thấp đặc trưng ở San Francisco. 

Người đến San Francisco vào mùa hè có thể ngạc nhiên vì thời tiết lạnh kèm theo sương lãng đãng giăng trên nền trời. 

Ngay cả khi trời không có mây, các luồng gió mạnh thổi vào từ biển cũng có thể khiến nhiệt độ thành phố xuống thấp. Đó là lí do vì sao người ta còn gọi San Francisco là “máy điều hoà nhiệt độ tự nhiên.”

***

Những điều tuyệt vời có thể làm ở San Francisco:

–      Đi bộ ngang qua gần 3km cầu Cổng Vàng ( Golden Gate). Ngoài hai điểm quan sát nằm phía bên phải hai đầu cầu, còn có rất nhiều điểm mà du khách có thể thu vào tầm mắt toàn bộ cây cầu và thành phố bên bờ vịnh như: Marin Headlands, Baker Beach, Battery Crosby, Crissy Field hay ngay trên cầu.

–      Tận hưởng cảm giác ngồi trên một phương tiện công cộng đã có từ thế kỷ XIX khi đón một chiếc tàu điện đi ngược lên đỉnh đồi giữa trung tâm thành phố. Có ba tuyến đường khác nhau để chọn, với giá vé 5 USD/chiều.

–      Đi dọc các cầu tàu bên bờ biển và đừng quên ghé vào cầu tàu số 39, tâm điểm của những hoạt động mua sắm, ăn uống và vui chơi.

–      Ngắm thành phố từ nhiều điểm quan sát khác nhau như: Tháp Coit- đồi Telegraph, Ghế Jon Cooke Memorial trên đỉnh đồi công viên Dolores, dãy nhà cổ Painted Ladies ở công viên Alamo Square, cầu tàu 39, đồi Tank, …

–      Những hoạt động giải trí về đêm sẽ đặc biệt được tìm thấy ở khu Mission, với những quán bar và club chơi nhạc sống với các thể loại khác nhau.

–      Đường Valencia là nơi có thể tìm thấy rất nhiều quán cà phê ngon như: Ritual, Fourbarrel..QuánTartine Bakery & Café ở góc đường Guerrero & 18 là nơi bán các loại bánh ngọt và cà phê có tiếng. Quán kem Bi-Rite Creamery trên đường số 18 &Dolores cũng nên ghé qua nếu bạn là người yêu kem.

–      California Academy of Sciences là nơi không nên bỏ qua nếu bạn đi du lịch với gia đình và con nhỏ. Ở đây bạn có thể tìm thấy một tổ hợp thuỷ cung, rừng nhiệt đới, bảo tàng lịch sử tự nhiên và đặc biệt là mái vòm kỹ thuật số lớn nhất thế giới trình chiếu chương trình về vũ trụ mang lại cho người xem cảm giác như đang bay trong không gian./.

Đinh Hằng

***

Bài đã đăng trên báo Người Đô Thị

***

Mọi sự sao chép bài viết từ các trang cá nhân của Đinh Hằng mà chưa hề có sự đồng ý của tác giả được coi là hành động ăn cắp trắng trợn. Xin gửi đến những người làm việc đó sự khinh thường sâu sắc.

TAGS
RELATED POSTS
  • DTP

    Mình cũng mong một ngày nào đó sẽ đến đây 🙂