Americas Journey USA

Chicago, thành phố trong hạt đậu

By on August 17, 2014

DinhHang.com – Tôi ngồi đây trước cửa sổ lớn rộng của học viện Nghệ Thuật Chicago danh giá, nơi mở ra khung cảnh khoáng đạt của nước, trời, những thảm cây xanh và hàng dài cao ốc chọc trời. 

Ở Chicago, bạn có thể ngồi hàng giờ trước Cloud Gate, dưới một thảo nguyên mây bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thẫm và ngắm nhìn một thành phố Chicago khác bên trong hạt đậu (*).

>> Mày thật là quái đản hay chuyện xin Visa Mỹ rất vui

>> Kinh ngạc nước Mỹ

>> Giấc mơ hoàng hôn trên vịnh Suncheon

Cổng Mây, một trong những công trình nghệ thuật mang tính biểu tượng nổi tiếng của Chicago.

Với tôi, Cổng Mây (Cloud Gate) là thứ kiêu hãnh và kì bí nhất ở Chicago. Nếu bạn nghĩ rằng mình đã hiểu thành phố này, thì Cổng Mây sẽ cho bạn thấy một Chicago hoàn toàn khác.

Bên trong hạt đậu khổng lồ này, thành phố có thật bên ngoài kia bỗng chốc biến thành một thế giới huyền ảo khi bạn đưa tay chạm khẽ vào chính mình bên kia mặt gương.

Cổng Mây là tác phẩm nghệ thuật ngoài trời đầu tiên mà nghệ sĩ người Anh Anish Kapoor xây dựng ở Mỹ. Khối thép không gỉ nặng 110 tấn với hình dạng mái vòm này được đặt giữa công viên Thiên Niên Kỷ (Millenium), ngay trung tâm thành phố để bất cứ ai cũng có thể chạm vào, đi ngang qua hay ngồi hàng giờ ngoài trời để nhìn ngắm.

Phản chiếu bên trong Cổng Mây là một Chicago quen thuộc nhưng rất kì ảo

Bên trên và xung quanh, những toà cao ốc, đường chân trời xanh thẫm, cùng với một thảo nguyên mây bồng bềnh trôi soi mình lên Cổng Mây. Mỗi giây phút của ngày, mỗi góc độ nơi bạn đứng đều có thể nhìn thấy một Chicago khác biến chuyển trong vạn khoảnh khắc khác nhau.

Có rất nhiều điều để nói về thành phố nổi tiếng miền TrungTây nước Mỹ này. Nhưng tôi vẫn luôn muốn bắt đầu câu chuyện của mình về Chicago từ Cổng Mây, biểu tượng của trí tưởng tượng và sáng tạo không biên giới mà bạn có thể nhận thấy trên mỗi góc đường thành phố.

Đến Chicago như lạc trong một cánh rừng những kiến trúc kết hợp giữa công nghệ xây dựng hiện đại và phong cách độc đáo. Sức sáng tạo không giới hạn trong kiến trúc mà người ta thấy ở thành phố bên hồ Michigan ngày nay bắt nguồn từ một thảm kịch xảy ra năm 1871.

Đi dạo trong công viên Thiên Niên Kỷ một ngày đẹp trời đầy hoa.

Trận Đại Hoả Hoạn kéo dài 36 giờ đồng hồ hồi tháng 10 năm đó đã thiêu rụi gần như hoàn toàn các công trình nhà cửa bằng gỗ ở trung tâm Chicago, làm thiệt mạng ít nhất 300 người và đẩy 1/3 dân số thành phố ra đường. Ba năm sau đó, Chicago ra luật cấm những công trình bằng gỗ được xây trong nội đô.

Dù vậy, thảm kịch hoả hoạn đã đem đến cho thành phố cơ hội để tái tạo lại hình ảnh một Chicago hoàn toàn khác. Năm 1884, công trình cao chín tầng với khung sườn bằng thép có tên “Home Insurance Building” ra đời, được coi như toà nhà chọc trời đầu tiên của thế giới.

Chicago nhìn từ đài quan sát trên cao của toà nhà John Hancock Center.

Từ đó đến nay, chẳng ngạc nhiên mà thành phố này được coi là nơi mà sức sáng tạo không ngừng trong kiến trúc được đẩy đến đỉnh cao.

Từ lối đi bộ bên hồ Michigan nhìn vào thành phố, đường chân trời Chicago ngày nay đã được bao phủ bởi hàng dài những cao ốc chọc trời, nhiều trong số chúng đến nay vẫn nằm  trong danh sách những toà nhà cao nhất thế giới như Willis (tên cũ là Sears), Trump International, Aon Center, John Hancock Center,….

Mùa bồ công anh ở đường tàu trên cao

Một nhánh bồ công anh mùa hè.

Những ngày đầu hè, tôi ngồi trên ban công bằng gỗ kêu cọt kẹt vào giấc trưa, rồi bỗng nhận ra một nhánh bồ công anh từ đâu bay đến đậu trên lan can khẽ khàng.

Chẳng biết từ đâu mà bồ công anh kéo đến thành phố hệt như trong một cuộc di cư khổng lồ. Chicago không có cái vẻ vội vã đến nghẹt thở của New York, nên mùa bồ công anh bỗng trở thành thứ gì đó nên thơ lãng đãng hệt như cái thành phố sinh ra trong không khí của nghệ thuật này.

Cánh buồm trắng trên hồ Michigan khi chiều sắp tàn.

Chicago những ngày nhiều mây hệt như tách cà phê nóng bên góc quán cà phê nhỏ với một anh chàng trầm tính.

Tôi vẫn thường hình dung xem anh chàng ấy là kiến trúc sư hay hoạ sĩ. Nếu là hoạ sĩ, hẳn nhiên tôi sẽ được anh đưa đi hàng giờ trong Viện Nghệ thuật Chicago và giảng giải về những bức tranh của Claude Monet hay Mary Cassatt.

Chúng tôi cũng có thể đi cùng nhau qua góc phố W Randolph và N Dearborn để chiêm ngưỡng một công trình kiến trúc bằng đồng của Picaso nằm ngay ngoài trời.

Tôi và anh cũng có thể đi giữa mùa bồ công anh bay chấp chới khắp thành phố và tự hỏi không biết chúng đã đi xa chừng nào để đến thành phố này.

Chicago, thành phố khai sinh ra những toà nhà chọc trời.

Nếu anh chàng ấy là một kiến trúc sư, chúng tôi hẳn đã gối đầu trên lối đi lát gạch cạnh hồ Michigan và ngắm nhìn thành phố trong ánh đèn đêm toả rạng từ những khối nhà cao vút.

Đài quan sát ở tầng thứ 94 của toà nhà 100 tầng John Hancock phía Bắc thành phố sẽ là nơi anh nói cho tôi nghe về mạch ngầm sáng tạo đang tuôn chảy không ngừng bên trong những kiến trúc tráng lệ của Chicago.

Nếu có thêm thì giờ, hẳn chúng tôi sẽ cùng đi với nhau khắp thành phố trong chuyến tàu ở đường ray trên cao, ngắm Chicago từ khung cửa kính đầy mưa khi đoàn tàu bẻ ghi sang một góc đường khác.

Tôi nghĩ Chicago không xây đường tàu trên cao để phục vụ du lịch, nhưng nhìn mọi vật từ độ cao của những chiếc ban công trong khi bạn đang lướt đi giữa thành phố nên được liệt kê vào danh sách những điều nên làm khi đến Chicago.

Đường tàu trên cao vắt ngang thành phố.

Kỷ niệm của tôi về thành phố bên hồ Michigan cứ bồng bềnh như những cánh buồm trắng muốt trên sóng nước hồ khi mặt trời gần ngả bóng.

Tôi cứ nghĩ mãi về những cánh bồ công anh đã bay đến thành phố lúc mùa hè. Chúng sẽ đi xa đến đâu trong hành trình nương theo cơn gió của mình? Một miền đồng thảo kì ảo nào đó phía bên kia Cổng Mây chăng?

(*) “The Bean” (hạt đậu) là biệt danh mà người dân thành phố Chicago đặt cho công trình “Cổng mây” bởi hình dạng gần giống với hạt đậu./.

Đinh Hằng

Đi thuyền trên hồ Michigan, một trong năm Ngũ Đại Hồ của Bắc Mỹ.

***

>> Mày thật là quái đản hay chuyện xin Visa Mỹ rất vui

>> Kinh ngạc nước Mỹ

>> Giấc mơ hoàng hôn trên vịnh Suncheon

***

Bài đã đăng trên báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần ngày 20/9/2013.

Bài viết được đăng tải đồng thời trên https://www.facebook.com/dinhhang và https://www.facebook.com/dinhhangworld

***

Mọi sự sao chép bài viết từ các trang cá nhân của Đinh Hằng mà chưa hề có sự đồng ý của tác giả được coi là hành động ăn cắp trắng trợn. Xin gửi đến những người làm việc đó sự khinh thường sâu sắc.

TAGS
RELATED POSTS