Asia Cambodia Journey

Campuchia, mối tình lâu năm

By on October 18, 2012

Dinhhang.com – Nếu có một nơi cứ khiến tôi trở đi trở lại đến lần thứ năm, một nơi mà nếu có cơ hội, tôi sẽ còn tiếp tục quay trở lại, thì đó là Campuchia. “Mối tình” hai năm của tôi với đất nước này thật khó để nói thành lời. Bởi đôi khi, gặp lại Campuchia giống như gặp một người bạn cũ, uống với nhau vài ly, không nói gì và nhìn cuộc đời yên tĩnh trôi đi.

>> Hai năm gió bụi 

>> Say mê những món khoái khẩu ở Phnom Penh

>> Gửi lại Siem Reap một phần tâm hồn

>> Xứ sở của những ngôi đền khổng lồ

Angkor Wat trong những tia nắng đầu tiên của ngày. Nếu đã đến Siem Reap, đừng bỏ qua cơ hội thưởng ngoạn bình minh tại đây, vì Angkor là một trong hai nơi có thể ngắm bình minh đẹp nhất tại thành phố này.

 

Không bao giờ tôi tìm được một ý văn rành mạch nếu muốn bắt đầu kể về Campuchia. Những ký ức thoắt hiện ra, thoắt lẩn lút sau những bức tường gạch cổ mấy trăm năm cứ như trải dài ra nỗi nhớ. Cái nỗi nhớ không khiến người ta buồn, chỉ miên man và vời vợi như lúc tôi ngồi nép mình giữa một cái hốc bé nhỏ của ngôi đền Bakong, nhìn nắng đốt cháy vạt cỏ và ngước lên những ngọn trời trong vắt xanh xanh.

Bakong là một trong những ngôi đền lâu đời nhất tại Siem Reap. Khách du lịch không thường xuyên lui tới nơi này, do đó bạn có thể tận hưởng những giây phút rất yên bình tại đây. 

“Chỉ có khách du lịch nước ngoài như em mới phải mua vé tham quan các công trình ở Siem Reap, với người Campuchia, chúng tôi không mất đồng  nào”, Nhean, ông bạn người bản địa nói với tôi trong lúc hướng ống kính lên những đỉnh tháp cao nhất của Bayon. Một tiếng trước, chúng tôi là những người xa lạ, một tiếng sau, chúng tôi đã là hai người bạn đồng hành.

Nhean là một phóng viên ảnh nổi tiếng tại Campuchia. Cho đến nay, ông vẫn là người bạn Khmer thân thiết và tốt nhất của tôi. Hai năm đã trôi qua kể từ cái sáng đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở Angkor Wat. Tôi khi ấy là một lữ khách đã lang thang giữa quần thể rộng lớn này suốt năm tiếng đồng hồ. Còn Nhean là người đã biết đến từng ngóc ngách của những ngôi đền trăm tuổi. Giữa câu chuyện về nghề phóng viên, ông đột ngột đề nghị “Tôi sẽ đi quanh Siem Reap để chụp hình cả ngày hôm nay. Nếu không phiền, em có thể đi cùng tôi.”

Bayon, trái tim của Angkor Thom.

Và chuyến du ngoạn đầu tiên của tôi ở Siem Reap cứ thế trôi đi qua những ngôi đền và những góc ảnh đẹp mê hồn của Nhean. Có lẽ tôi đã bắt đầu phải lòng cái vùng đất bạt ngàn rừng, lồng lộng gió và kì vĩ tháp này từ những lời kể của người bạn ấy. Nhean yêu đất nước của mình bằng một tình yêu kì lạ đến nỗi, có đôi lúc tôi nghĩ ông trời quả thật tốt bụng đã cho tôi được nhìn vương quốc này bằng đôi mắt của Nhean.

Mỗi năm, hàng triệu người đã đến đây, mặt đối mặt rồi ra về với ý nghĩ bất tận về những nụ cười bí ẩn bằng đá đã 800 năm tuổi này.

Campuchia trong tôi cứ như một cuốn sách mà không bao giờ tôi đọc hết, cũng chẳng bao giờ muốn đọc hết. Mọi thứ cứ dở dang, ngổn ngang để một ngày, chợt nhớ ra thì lật đật xếp lại. Trong lúc ấy, rất có thể sẽ lại bất thình lình bắt gặp chính mình đâu đó giữa những kỉ niệm dài như năm tháng. Nếu đã một lần đến Siem Reap, bạn sẽ không bao giờ trở về là bạn nguyên vẹn như khi đến. Bởi bạn biết một nỗi nhớ, một niềm thương, một mảnh tâm hồn đã vô tình ở lại đâu đó nơi những ngôi đền linh thiêng.

Những chiếc rễ khổng lồ của một cái cây có hơn 300 năm tuổi, đang tiếp tục mọc bên trên những bức tường tại ngôi đền nổi tiếng Ta Prohm.

Và khi trưa hè nóng đến cháy mặt đường, mặc kệ những chiếc xe buýt đi tour chạy rầm rập cho kịp lịch trình, tôi chỉ ước mình cứ mãi ngủ vùi nơi ấy, giữa những tán cây hàng trăm năm tuổi của khu thành cổ đã tồn tại gần một ngàn năm giữa nắng và gió.

Và lặng im, tôi chạm vào những viên gạch trăm năm, ngắm nhìn rêu phong phủ bóng thời gian trên những bức tường. Tôi đâu biết, chỉ ngay khi vừa rời Siem Reap, nỗi nhớ đã mọc rêu trong tâm hồn.

Angkor Wat ở một góc nhìn khác.

Đến Siem Reap: Từ TP.HCM, có rất nhiều hãng xe đến Sieam Reap, tuy nhiên phần lớn đều có trạm dừng tại Phnom Penh. Bạn có thể đi xe TP.HCM – Phnom Penh (10-12 USD/lượt), sau đó bắt xe bus của Campuchia thì sẽ rẻ hơn (5-6 USD/lượt). Chuyến đi kéo dài 6 tiếng mỗi chặng. Các hãng xe nên chọn: Sapaco, Kumho, Mekong Express, Sorya, Capitol Tours…

 

Bài: Đinh Hằng, Ảnh: Moeun Nhean.

Bài đã đăng trên Yahoo!Pacific

 

TAGS
RELATED POSTS