Asia Burma - Myanmar Journey

Buổi sáng chân trần ở Mandalay

By on June 8, 2014

DinhHang.com – Yangon những ngày nắng đỏ lửa. Hsipaw một đêm giông tố. Mandalay buổi sáng chân trần. Cuộc đời là những chuyến đi.

 >>  Từ quán rượu rẻ tiền đến những phận người đã mất tất cả

>> Couch Surfing thay đổi cuộc đời tôi

>> Vì sao nên yêu một cô gái có hình xăm?

>> Không xu dính túi vẫn đi vòng quanh thế giới

Bé gái trong những ngôi làng nghèo ở Hsipaw.

Bé gái trong những ngôi làng nghèo ở Hsipaw.

Yangon những ngày nóng đỏ lửa

Những ngày mùa hè nắng cháy mặt đường ở Yangon, tôi thích nhất là trốn mình trong một góc khuất nào đó giữa chùa Shwedagon, trái tim Phật giáo của Myanmar.

Tôi đã tự hỏi có nơi nào dành cho mình trong lớp lớp khách du lịch và hàng trăm người dân bản địa đến đây mỗi ngày để đốt nến, cầu nguyện không?

Đành rằng ngôi chùa nổi tiếng này có bao giờ ngơi tiếng khách du lịch, nhưng cái lao xao của một chiều hè bỗng dưng lùi mãi vào góc xa xăm nào đó khi tôi nhắm mắt lại và ngồi lặng im giữa những bức tượng Phật mạ vàng, giữa ánh vàng ròng rực rỡ của bảo tháp, ánh lấp lánh của những viên đá quý nạm trên tượng Phật và ánh bập bùng của những ngọn nến cháy dở.

Còn một nơi nữa tôi hay lui tới trong những ngày ở Yangon, đó là quán nước “chính hiệu Myanmar” có tên Thone Pan Hla, nằm ngay đối diện ngôi chùa Sule. 6.000 VND một ly cà phê pha trong cái tách bé con con, dĩ nhiên không thể sánh được với cái vị đậm đặc nhỏ giọt dưới những phin cà phê tôi vẫn uống ở nhà, nhưng cái quán nước này thì đặc biệt thú vị để nhìn cuộc sống giữa dày đặc những câu chuyện nói bằng tiếng Myanmar của dân bản địa.

Bảo tháp dát vàng ròng nặng hàng chục tấn ở chùa Shwedagon.

Bảo tháp dát vàng ròng nặng hàng chục tấn ở chùa Shwedagon.

Thi thoảng, ở góc bên phải quán sẽ có một anh chàng người Miến đầy nam tính quấn cái longyi như váy quanh người, dắt bóp sau lưng mà đến hơn nửa cái bóp là trồi ra ngoài, bước vào với một cô gái Miến đáng yêu. Bằng một động tác nhanh nhẹn, anh chàng dắt tay cô bạn gái ngồi xuống ghế, gọi món rồi bắt đầu thủ thỉ gì đó với nhau mà lát sau, tôi thấy cô gái cứ lặng lẽ dựa lên vai anh chàng.

Cuộc sống cứ vội vã trôi đi bên ngoài quán như tiếng những chiếc xe hơi đời cũ ầm ào trên đường phố lúc chiều muộn, tiếng rao của một cậu trai trẻ với gánh dâu tây đỏ mọng đi ngang, hay tiếng nhai trầu đằng hắng của cái quầy bên trái quán nước lúc nào cũng đông khách.

Hsipaw một đêm giông tố

Trốn cái nóng cháy da thịt người ở Yangon, tôi đón chiếc xe khách cổ lỗ chẳng có lấy nổi chiếc máy lạnh tử tế băng núi, vượt đèo để lên Hsipaw.

Cái thị trấn nhỏ heo hút ở miền Đông Bắc này chẳng có gì để thu hút khách ngoài những chuyến đi rừng và khí hậu miền núi dễ chịu.

Thật khó hiểu nổi nghịch lý của xe buýt ở Myanmar: ban ngày khi Mặt Trời dội cái nóng xuống thì họa hoằn lắm chiếc máy lạnh sẽ chạy đủ mát được nửa quãng đường.

Phần còn lại, dân tình chỉ còn lựa chọn cuối cùng là mở tung cửa kiếng để hóng gió bên ngoài. Thế nhưng đêm xuống, khi tiết trời chỉ loanh quanh mười mấy độ, thì ai nấy mang chăn, áo khoác dày cộm lên xe vì máy lạnh phả quá mạnh, như thể có hẳn một mùa đông trên xe.

Lấy củi từ rừng trên đồi Hoàng Hôn, thị trấn Hsipaw.

Lấy củi từ rừng trên đồi Hoàng Hôn, thị trấn Hsipaw.

Chiều ấy khi đang hóng gió trên lưng đèo, thì tin dữ ập đến khi tôi nhìn ra ngoài cửa kiếng chuyến xe buýt đường dài, chứng kiến một vụ tai nạn xe trên con đèo chật chội.

Phía trước và phía sau, chân núi và lưng đèo, hàng dài cây số những chiếc xe tải chở hàng đã mắc kẹt trên con đường này cỡ thế kỷ.

Chung số phận với đám xe tải còn lại, bác tài xe khách đành tắt máy, nhảy xuống khỏi vô lăng. Thấy thế, đám hành khách trên xe nhao nhao tìm cách để đến Hsipaw trước khi màn đêm ập đến.

Nhưng vô vọng, hàng tiếng đồng hồ trôi qua khi chiếc xe không thể nhúch nhích dù là một xen ti mét. Trời đã tối như thể có bao nhiêu bóng đêm trên thế gian thì đã đổ hết xuống con đèo.

Không thức ăn, không nước uống, không điện thoại, tôi chỉ còn biết cầu trời cho cái nhà nghỉ bé tẹo ở Hsipaw sẽ giữ chỗ cho mình đêm nay, còn không thì ngủ ngoài đường là điều không tránh khỏi.

Bên trong một tiệm kim hoàn nhỏ ở Hsipaw.

Bên trong một tiệm kim hoàn nhỏ ở Hsipaw.

Cuối cùng, tôi đến Hsipaw đúng nửa đêm, sau khi bỏ chiếc xe khách và nhảy đại lên một chiếc ô tô cũ kĩ không rõ đời mà càng xe thì đã bị tháo tung vứt phía sau cốp. Bốn anh chàng người Miến đang đi đến doanh trại quân đội đã đưa tôi đi một quãng đường dài dằng dặc.

Trôi bên cửa kính là những ngọn đồi đỏ lửa ai đó đang đốt nương làm rẫy. Trên con đường tối như bưng, những cơn gió đêm lùa vào lạnh cóng. Bốn anh chàng nhất quyết tìm cho ra cái nhà nghỉ của tôi rồi mới yên tâm lên đường đi tiếp.

Buổi sáng chân trần ở Mandalay

Sớm tinh mơ một ngày mùa hè ở Mandalay bắt đầu trên những con đường đang cuộn mình trong lớp bụi mờ và vệt sáng mỏng manh rớt xuống từ trên cao.

Nằm khuất khỏi tiếng lao nhao từ hàng dài những đoàn khách đi tour, xa hẳn khỏi tiếng động cơ xe như muốn đốt nóng thêm bầu không khí, tu viện xây bằng gỗ tếch Shwe In Bin đón tôi bằng cái vẻ đẹp của tĩnh lặng.

Chậm rãi, tôi áp đôi chân trần của mình lên lớp cát mát rượi, đi dưới những tán cây nhãn đang mùa trổ bông và biết mình là người duy nhất đến đây vào thời khắc này.

Không cần phải đoán để biết cái tĩnh lặng của tu viện vốn có được nhờ lánh xa khỏi những đám đông xô bồ khách du lịch.

Không ai bán vé, khách đến tự giác cởi giày và vớ, đứng trầm ngâm cả tiếng đồng hồ trước một họa tiết điêu khắc, hay bước rón rén trên sàn gỗ tếch từ hành lang phía Đông sang phía Tây…mà không lo bị ai đó làm phiền.

Sau những ngày dài rong ruổi giữa tầng tầng lớp lớp những đỉnh tháp vàng ròng, tôi như chú chim non thức giấc trong buổi sớm mai giữa những mái đình bằng gỗ chạm trổ cầu kỳ và tinh tế, hít lấy thứ không khí yên tĩnh đầy kinh ngạc.

Tu viện Shwe In Bin thức giấc trong buổi sáng yên bình ở Mandalay

Tu viện Shwe In Bin thức giấc trong buổi sáng yên bình ở Mandalay

Tôi đi rất chậm trên nền cát còn vương hơi sương, chẳng thấy phiền hà gì khi bàn chân đã đen kịt màu đất. Chẳng phải du khách nào cũng vừa lòng với việc phải đi chân trần khi bước vào các công trình tôn giáo ở Myanmar, nhất là khi sàn đất đầy cát bụi hoặc lớp gạch dưới chân đang nóng hầm hập lúc giữa trưa.

Nhưng kẻ lữ hành như tôi thì quan trọng gì đôi bàn chân đầy cát, khi quanh mình là cả thế giới tâm linh đang thức giấc trong tiếng kinh đều đều vọng lại?

Đinh Hằng

>>  Từ quán rượu rẻ tiền đến những phận người đã mất tất cả

>> Couch Surfing thay đổi cuộc đời tôi

>> Vì sao nên yêu một cô gái có hình xăm?

>> Không xu dính túi vẫn đi vòng quanh thế giới

***

Bài đã đăng trên báo Người Đô Thị

Bài viết được đăng tải đồng thời trên website: http://dinhhang.com

***

Mọi sự sao chép bài viết từ các trang cá nhân của Đinh Hằng mà chưa hề có sự đồng ý của tác giả được coi là hành động ăn cắp trắng trợn. Xin gửi đến những người làm việc đó sự khinh thường sâu sắc.

TAGS
RELATED POSTS